MAI ANH ĐI RỒI
Tiếng mưa là một bản tình ca buồn, và nếu là mưa buồn thì càng làm cho bản tình ca đó thêm buồn hơn. Cuộc đời của mỗi con người cũng là một bản tình ca; Có thăng có giáng và có những nốt lặng. Những nốt cao thăng bay bổng như con diều ngược gió lên bầu trời hoặc như cánh chim xuôi chiều, duỗi cánh băng về mình về tổ. Rồi đâu đó trên khuông nhạc, có những nốt trầm giáng đưa cung xuống thật sâu, thật lạ, làm cho giọng đời ứ lại, không thể tiếp tục được tiếng vang. Còn có những dấu lặng dài đằng đẵng, tưởng chừng như vô tận. Ai trong đời chưa một lần yêu? Ai yêu rồi chưa một lần giang dở? giang dở rồi mới biết cái giang dở là mặn mà thế nào. Trịnh Công Sơn viết: " Ôi những ngày yêu dấu bọt bèo". [1] Thế nào là bọt bèo? – là bọt nước bèo trôi. Mà đã là bọt nước thì thoáng có rồi vỡ nát, đã là bèo trôi thì chỉ cần một gợn sóng nhẹ cũng sẽ ra tan tành. Tình yêu bọt bèo là cái tình yêu tạm bợ, vịn hờ cho nên những ngày yêu dấu ấy cũng thành phũ phàng, tan theo. … Mấy ngày nay ...