TÌNH YÊU MÙA HẠ




Tôi bước đến trời hạ rưng rức nắng

Cụm hoa già trên cội rực rỡ  hồng

Nghe xao xuyến và cũng bâng khuâng lắm !

Hỏi thầm rằng : lòng còn, phải hay không ?

Một buổi chiều đầu mùa hạ, tôi khởi đi từ Sài Gòn, con đường dẫn tôi ra khỏi phố xá đông đúc, rồi đưa đến một vùng cao nguyên đầy gió mưa. 

Con đường đi, có khi oằn nặng giữa lòng đô thị, có khi nằm chênh vênh bên lưng đồi, phơi mình ra như những nếp nhăn trên khuân mặt già hốc của núi non, lại có đoạn như hút sâu, chìm hẳn vào một khu rừng. Bóng cây hai bên rợp kín đến nỗi không có lấy một giọt nắng nào có thể lọt qua mà rơi vãi trên nền đất được. Đường mát rượi !

Xe băng đi mau, mọi vật hai  bên đường thoắt ẩn hiện. Thi thoảng lại có những cây phượng rực rỡ hoa đỏ, ríu rít trong gió như chào đón. Hoa phượng tuy kém sắc, nhưng với tôi, nó gợi lên nhiều kỷ niệm ; những kỷ niệm non thơ của những ngày còn ngồi ghế nhà trường, của một thời yêu đương vụng dại... Hoa phượng khơi lên trong lòng những khắc khoải, mà vẫn còn thấy nghèn nghẹn, vì mơ ước ngày xưa dở dang.

Em, có nụ cười tươi, cặp môi son đỏ, bàn tay búp măng thuông dài và đôi mắt ngân trong. Đáng yêu! Tôi, những tưởng lòng mình đã chết từ tan vỡ ngày trước, sẽ chẳng còn yêu ai. Thế mà em có một phép màu.

Tôi đến và những cơn mưa hạ theo bước chân tôi đến. Chúng xôn xao như những lời nói cười. Chúng như những hạt châu lóng lánh trong trời xuân hy vọng. Thế mà, ngoài kia, có bao nhiêu là biến đổi, có biết bao nhiêu là cản trở làm gục ngã. Nhưng thôi, đừng nghĩ gì xa xôi hơn nữa. Hôm nay, đời cứ vui đi, vui như nắng mới đi, vì "cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ" [1]

Mặc kệ đời nghĩ gì, và nếu đời có chê tôi ngớ ngẩn. Ừ thì ngớ ngẩn! Có sao đâu! Ai mà chẳng có những cái ngớ ngẩn của riêng mình. Tôi có ngớ ngẩn thêm chút nữa thì đời chắc cũng không đến nỗi hư mất vì tôi.

Tình đến chóng vội lắm. Như cơn mưa chiều, ào xuống, đẫm ướt. Tôi chẳng biết yêu em từ lúc nào. Phải chăng từ cái nhìn đầu tiên? Đôi mắt trong ngần? Đôi môi son đỏ ? Đôi tay thon muốt dài? Hay là tôi đã gặp phải một thứ tà thuật nào đó, làm mê hồn. - Em kéo ghế ngồi sát bên tôi, liếc nhìn tôi vụng trộm. Thế thôi, tôi yêu em thật từ những điều nhỏ cỏn con ấy.

Tình yêu vẫn là cái gì đó tình cờ đến trong đời. Nó như ánh nắng xôn xao. Nó như sóng biển rì ào âm vang. Nó như cơn gió sớm của một buổi sáng trời xuân, mang  hương thơm thanh khiết và bất ngờ.

Và... thôi em ạ! Tôi không được là thần thánh để bắt em yêu tôi bằng phép màu. Tôi không ích kỷ như thể bắt con chim nhốt trong lồng mà thỏa thích cái ước muốn của người nuôi. Tôi chỉ là một con người bình thường nhất trong trần đời này. Tôi yêu em, yêu không cần lý do.

Rồi cũng đến lúc tôi ra đi. Con đường cũ hôm nào dẫn đến, hôm nay lại đưa đi. Những cây phượng đỏ bên đường có lặng buồn khi chia biệt? Những vạt cỏ dại có nuông màu ủ rũ? Hay tất cả vẫn reo vui trong gió đẩy đưa. Tôi ra đi. Cây vẫn xanh, lòng đời vẫn thơm tho hương nhạt. Một mình tôi mang cái tình yêu ấy rất lặng lẽ. Em sẽ nhớ gì? Những cơn mưa đêm có làm em bâng khuâng? Khoảng sân trống, em có thương về một người ? -  Không, có lẽ không. Những cơn mưa hạ có cố lắm cũng chỉ thành bản tình ca ru em ngủ. Những vạt nắng chiều có thiết tha lắm cũng chỉ hối đời vào tối cho mau. Có gì đâu để người nhớ đến người, để em nhớ đến tôi. Tình yêu của tôi chỉ là đóa hoa nở muộn, khuất bên góc tường, có rực rỡ xôn xao lắm thì cũng ôm vào mình nỗi trắc trở ưu tư. Rồi lụi tàn.

Có ai nhớ về sóng? Những con sóng bắt đầu từ lòng biển, tự nó tìm lối đi về bờ. Từ ngàn năm trước đến ngàn năm sau, vẫn thế, sóng vẫn âm thầm một nỗi khắc khoải tương tư. Dù trời là bình minh hay mù tối, dù người ta có nhận ra có sóng hay không, thì sóng vẫn là sóng, sóng vẫn tồn tại. Tình yêu của tôi cũng thế. Nó tồn tại và không bình yên. Con sóng lặng lẽ vào bờ thế nào thì tình tôi ồn ào bên đời thế ấy. Con sóng đêm đêm xao xác nhớ bờ tràn về thế nào, thì tình yêu mênh mang thế ấy. Mênh mang những nhớ thương.

Rồi những cơn mưa đêm sẽ vùi đời vào vời vợi. Những giọt sương mai sẽ gọi tiếng trầm buồn. Thầm hỏi lòng bao giờ mới trở lại nơi xưa. Nếu trở lại, tình còn không? người còn không? Em của ngày mai có thể sẽ đầm ấm trong một mái gia đình. mà tình của tôi, hẳn còn yêu em ở đó. Chúng ta không thuộc về nhau. Em ạ!

Tàu đã rời bỏ sân ga, làn khỏi mỏng tan lẩn trong kẽ lá, ánh hoàng hôn hấp hối bên ngọn đồi nhỏ, gọi chiều vào tối. Cây phường hồng lặng lẽ, đứng buồn tênh.

          Trời cao nguyên, mưa mùa hạ.



[1] Trịnh Công Sơn, Mưa Hồng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CƯỚI VỢ

LÒNG THAM CỦA GIUĐA

CƠN ÁC MỘNG CỦA CON