TÌNH VỪA MỚI
Nhưng
vô duyên, chợt tới đã vội xa.
Khoảng
thâm nâu lũng úa dấu ngọc ngà,
Nghe
khúc mắc âm vang không lời đáp.
Gặp
mặt nhau đâu là ngày tháng trước,
Một
lần thôi rồi tàm tạm chia ly
Lần
gặp ấy, lẻn vào lòng chút gì
Theo
muốn hướng, phục mình nằm chờ đợi.
Trái
đất tròn, một đường đi thẳng mãi,
Rồi
có ngày sẽ gặp tại nơi xưa.
Đến
hôm nay, sau bao năm chang trải
Ta
trở về trong nắng sớm mưa thưa.
Gặp
lại người lòng trồi lên mầm sống.
Một
cây non trong góc tối không ngờ.
Cái
“chút gì” của ngày trước vẩn vơ,
Là
hạt giống tình yêu nay nảy lộc.
Ta
yêu người mà không biết mình ngốc.
Ôi
cuộc tình như thuốc độc, ớt cay.
Hơn
một lần dằn lòng những lỡ say,
Nên
cuồng quay chẳng biết đâu ngã rẽ.
Ta
yêu em cái hoang sơ cả thể.
Ta
yêu em chỉ một nụ cười thôi.
Ta
yêu em trầm canh dài tiếng thở.
Ta
yêu em giấc thưa chợt nhớ người.
Biết
mình yêu thì biết mình sầu đau.
Biết
em tôi đã vấn vương trăng sao.
Chuyện
mây gió chúng làm đời ghen thật!
Ta
đau lòng như giã nát, đâm thâu.
Ta
im lặng đứng đó bên đời em,
Nghe
tiếng cưới khúc khích của thâu đêm.
Suối
hoang vu chảy tràn trong trí tưởng,
Trái
tim côi đẫm ướt giọt mưa huyền.
Có
phải chăng thói đời ưa bạc vàng?
Nên
tình yêu chưa thắm đã dở dang!
Dù
che dấu nhưng lòng ai cũng hiểu.
Bến
với thuyền sao đây - đấy võ vàng?
Tình
yêu nào cũng mênh mang khát vọng.
Tình
yêu nào cũng tuấn dĩ dị thường.
Nhưng
sang hèn cắt đời ra muôn mảnh
Dẫu
có tâm cũng nhiễm úa tang thương.
Này
em nhé, nếu đã yêu ai rồi
Xin
lấy lòng chung thủy đó làm vui,
Dù
là ta hay người nào chăng nữa.
Đừng
lừa nhau, đừng phỉnh gạt mình thôi!
Nhận xét
Đăng nhận xét